Garnacho giành lại một điểm cho Chelsea trong trận cầu với những khó khăn về nhân sự và phối hợp đội hình
Huấn luyện viên Enzo Maresca có thể tìm được lời bào chữa cho sự vắng mặt từ Club World Cup, nhưng trận hòa 2-2 trước Qarabag đã bộc trầy một sự thất vọng cay đắng hơn: Chelsea đang phải trả giá đắt cho chính sách xoay tua đội hình thiếu ổn định và đầy rủi ro của ông.
Lời giải thích về sự mệt mỏi của các cầu thủ chỉ là một phần nhỏ của câu chuyện, bởi nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc The Blues đánh rơi hai điểm quý giá tại Azerbaijan nằm ở sự thiếu kết dính trong lối chơi, hệ quả trực tiếp từ việc xáo trộn nhân sự một cách thái quá.
Quyết định thực hiện tới bảy sự thay đổi so với đội hình đã đánh bại Tottenham vào cuối tuần không phải là một hành động bất ngờ, mà là sự tiếp nối của một triết lý đã được Maresca áp dụng xuyên suốt mùa giải.
Các thống kê chỉ ra rằng ông đã thực hiện tổng cộng 85 sự thay đổi trong đội hình xuất phát mùa này, trung bình gần 6 lần mỗi trận – một con số cao hơn bất kỳ huấn luyện viên nào khác tại Ngoại hạng Anh.
Về lý thuyết, việc xoay tua là cần thiết để đội phổ nghi lịch thi đấu đầy đặc. Tuy nhiên, khi nó được thực hiện một cách máy móc và thiếu tính toán, nó sẽ phá vỡ cấu trúc, nhịp điệu và sự ăn ý của cả một tập thể.
Trận đấu với Qarabag là minh chứng rõ ràng nhất. Chelsea ra sân với cặp trung vệ thứ chín khác nhau trong mùa giải, Jorrel Hato và Tosin Adarabioyo. Sự thiếu ăn ý giữa họ đã bộc lộ trong bốn góc hòa của đội thủ, khi Hato thất thế trong một pha tranh chuật tay đối. Chính Hato sau đó lại lơ ngơ để bóng chạm tay trong vòng cấm, dẫn đến quả phạt đón.
Đây không phải là lỗi của riêng cá nhân, mà là hệ quả yếu ớt khi các cầu thủ không có đủ thời gian thi đấu cùng nhau để tạo nên sự thấu hiểu và bước lót cần thiết.
Lối chơi của Chelsea trở nên rời rạc, thiếu kết nối giữa các tuyến, và họ phải dựa vào khoảnh khắc lóe sáng cá nhân của Estevao Willian và Alejandro Garnacho để có được bàn thắng, thay vì những pha phối hợp bài bản.
Kế hoạch xoay tua quá mức của Maresca đã phá vỡ cấu trúc và sự ăn ý của đội hình Chelsea
Canhc báo của Maresca còn thất bại nặng nề hơn khi kế hoạch cho các trụ cột nghỉ ngơi hoàn toàn phá sản. Chỉ sau 8 phút, chấn thương của Romeo Lavia đã buộc Moises Caicedo phải vào sân sớm hơn dự kiến. Và khi đội nhà bị dẫn trước sau hiệp một, chính Maresca phải cầu cứu đến Enzo Fernandez.
Rốt cuộc, những cầu thủ mà ông muốn bảo vệ nhất vẫn phải cày ải, trong khi cái giá phải trả là một trận hòa đáng xấu hổ và nguy cơ mất đi sự tự tin. Lời bào chữa về Club World Cup trở nên yếu ớt khi chính những quyết định của ông đã trực tiếp đẩy đội bóng vào thế khó.
Vấn đề của Chelsea hiện tại không chỉ nằm ở một trận đấu. Nó cho thấy một cuộc khủng hoảng mini về sự ổn định và định hình lối chơi. Một đội bóng lớn không thể liên tục thay đổi xương sống đội hình mà vẫn duy trì được phong độ đỉnh cao.
Sự nhất quán trong nhân sự tạo ra sự tự tin, giúp các cầu thủ hiểu rõ vai trò và cách di chuyển của đồng đội. Khi Maresca liên tục xáo trộn, ông đang vô tình biến Chelsea thành một tập hợp của những cá nhân tài năng, thay vì một cơ chế máy chiến thắng được vận hành trơn tru.
Họ có thể thắng những trận cầu lớn bằng cảm hứng, nhưng lại dễ dàng vấp ngã trước những đội thủ có tổ chức tốt và thi đấu kỷ luật như Qarabag.
Bài toán đặt ra cho Enzo Maresca lúc này vô cùng nan giải. Ông cần phải tìm ra điểm cân bằng giữa việc quản lý thể lực cho cầu thủ và xây dựng một bộ khung ổn định cho đội bóng.
Trận hòa trước Qarabag là một lời cảnh tỉnh đanh thép: xoay tua là một nghệ thuật, không phải một công thức toán học. Nếu không sớm tìm ra lời giải cho bài toán nhân sự của chính mình, Maresca sẽ tiếp tục chứng kiến một Chelsea tài năng nhưng thất thường, và những mục tiêu lớn của mùa giải có thể sẽ dần tuột khỏi tầm tay.

